Pages

Blog đang trong quá trình hoàn thiện, mong nhận được ý kiến ghóp ý khanhhung0379@gmail.com

 
Hiển thị các bài đăng có nhãn TIN TỨC TRONG NƯỚC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn TIN TỨC TRONG NƯỚC. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 7 tháng 2, 2012

Việt Nam tự chế tạo nhiều loại vũ khí

0 nhận xét
Thời gian gần đây, báo Việt Nam bất ngờ hé mở một danh mục các loại vũ khí tự chế tạo ở trong nước.
Thông thường, các tin tức dạng này ít được phổ biến rộng rãi. Tuy nhiên, nhân dịp kỷ niệm 65 năm Ngày truyền thống của Viện Vũ khí thuộc Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng (4/2/1947 – 4/2/2012), báo Quân đội Nhân dân đã chạy một loạt bài nói về các thành tựu của cơ quan này.



Các tin tức về sản xuất vũ khí thường không được công bố

Mới nhất, theo Quân đội Nhân dân, các nhà khoa học của Viện Vũ khí đã hoàn thành đề tài khoa học “Nghiên cứu thiết kế, chế thử súng bắn tỉa cỡ nòng 12,7mm”.

Sản phẩm này được nói đã được Nhà máy Z111 của Bộ Quốc phòng chế thử thành công.

"Súng có kích thước phù hợp, trọng lượng 12,5kg, hộp tiếp đạn 5 viên, sơ tốc đầu đạn 840m/s, tầm bắn hiệu quả 1.200m."

Bài trên báo Quân đội cũng ca ngợi loại súng bắn tỉa nói trên qua thử nghiệm cho thấy độ trúng, độ chụm cao, 'bảo đảm độ bền và hoạt động tin cậy trong điều kiện thời tiết khắc nghiệt'.

"Súng này dùng để tiêu diệt nhiều loại mục tiêu như người, xe chỉ huy, xe thiết giáp chở quân…:

Súng bắn tỉa cỡ nòng 12,7mm đang được quân đội nhiều nước sử dụng và cũng được nhiều quốc gia chế tạo. Nga, Trung Quốc đều sản xuất loại súng bắn tỉa của mình.

Việc Việt Nam tự chế tạo được súng bắn tỉa có thể giúp giảm giá thành nếu sản xuất đại trà ở trong nước.

Hiện đại hóa quân đội

Việt Nam đang chú trọng hiện đại hóa quân đội, tăng cường khả năng tác chiến, với ngân sách quốc phòng mỗi năm một tăng.

Nhưng để nâng nền quốc phòng quy mô còn nhỏ với vũ khí-khí tài lạc hậu, Việt Nam cần nhiều trang thiết bị mới.

Các khoản tiền lớn được tung ra để đầu tư vào tàu ngầm, tàu chiến và hệ thống hỏa tiễn, song Việt Nam cũng có nhu cầu nâng cấp các loại vũ khí khác.

Viện Vũ khí Việt Nam được nói đã chế tạo và hướng dẫn sản xuất nhiều loại sản phẩm mà quân đội Việt Nam đang sử dụng như súng và đạn cối 100mm; súng và đạn chống tăng B41-M; súng và đạn B40 sát thương; súng và đạn chống tăng PG-9; đạn lựu phóng 40mm kiểu 548B; súng và đạn pháo chiến dịch 122 D74, 130M46, 152-D20; lựu đạn LD-01…

Trong 5 năm qua, Viện Vũ khí cũng đã thực hiện nhiều đề tài mà sản phẩm đã và đang được trang bị cho quân đội như súng phòng không 12,7mm kiểu NSV; súng đại liên PKMS; Súng lựu phóng bán tự động MGL; Súng Microuzi; Đạn cối tăng tầm 60, 82 và 100mm; Súng và đạn cối triệt âm 50mm; Kính ngắm đêm cho súng SPG-9; Kính điểm đỏ cho súng M-79; Kính ngắm quang học cho súng máy phòng không 12,7mm…

Mới đây Viện Khoa học và Công nghệ Quân sự Việt Nam cũng đã nghiên cứu chế tạo thành công loại sơn hấp thụ sóng radar dùng cho máy bay tàng hình.

Trong khi đó, các chuyên gia của Viện Thuốc phóng-Thuốc nổ thuộc Tổng cục Công nghiệp Quốc phòng cũng cho hay 'đã nghiên cứu chế tạo thành công thỏi nhiên liệu tên lửa hỗn hợp 9X195 trong điều kiện phòng thí nghiệm'.

Thỏi nhiên liệu này dùng cho động cơ hành trình hỏa tiễn phòng không, từ tầm ngắn đến các loại tên lửa cấp chiến dịch, chiến lược.
Read more...

Cù Huy Hà Vũ: Từ góc nhìn của một người Việt hải ngoại

0 nhận xét
Để độc giả hiểu thêm về Cù Huy Hà Vũ, xin trân trọng giới thiệu bài viết của Giáo sư Trần Chung Ngọc, đã đăng trên Tạp chí Nhân quyền Việt Nam.


Chiều ngày 2/8/2011, TAND Tối cao đã bác toàn bộ đơn kháng án của ông Cù Huy Hà Vũ và nhận định: bị cáo Cù Huy Hà Vũ đã “phạm tội tuyên truyền chống nhà nước”, giữ nguyên mức án sơ thẩm 7 năm tù giam, ông Vũ sẽ bị quản chế tại địa phương trong 3 năm tiếp theo. Trong thời gian này, một số báo chí phương Tây đã đăng những thông tin ủng hộ “sự dũng cảm”, “gạt lợi ích cá nhân” lo việc lớn… của ông Vũ.

Để độc giả hiểu thêm về Cù Huy Hà Vũ, Petrotimes xin trân trọng giới thiệu bài viết của Giáo sư Trần Chung Ngọc, đã đăng trên Tạp chí Nhân quyền Việt Nam.

Giáo sư Trần Chung Ngọc sinh năm 1931 tại Hà Nội, từng phục vụ trong quân đội Sài Gòn 8 năm. Ông nhận học bổng du học tại Mỹ vào năm 1967. Năm 1972 ông trở về giảng dạy tại một số trường đại học ở Sài Gòn. Đến năm 1975 ông sang Mỹ làm nghiên cứu sinh rồi định cư tại Mỹ cho đến nay. Thời gian qua, GS Ngọc đã có nhiều bài viết phân tích một cách sâu sắc, khách quan, phê phán Mỹ, phương Tây và một số tác giả hải ngoại lợi dụng vấn đề dân chủ, nhân quyền để chống phá Việt Nam, trong đó có bài viết dưới đây.

Về mấy nhận định của Cù Huy Hà Vũ

Tôi đã đọc khá nhiều về Cù Huy Hà Vũ trên những diễn đàn thông tin ở trong nước cũng như ở hải ngoại. Lẽ dĩ nhiên những người hành nghề chống Cộng ở hải ngoại lại có dịp hoan hô, ủng hộ những lời tuyên bố của Mark Toner, HRW, RFA, RFI, Liên hiệp châu Âu… để lên án Nhà nước về vụ xử “Tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ”. Sau đây tôi muốn nói về vài nhận định của ông Cù Huy Hà Vũ:

Ông Vũ phát ngôn: “Không có Đảng Cộng sản Việt Nam thì độc lập dân tộc và thống nhất đất nước vẫn cứ đến với người Việt Nam như lịch sử đã minh chứng trong suốt 2.000 năm qua… Chắc chắn Hai Bà Trưng, Lý Bí, Triệu Quang Phục, Ngô Quyền, Đinh Bộ Lĩnh, Lê Hoàn, Lý Công Uẩn, Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Lê Lợi, Nguyễn Trãi, Nguyễn Huệ không phải là Đảng Cộng sản Việt Nam hay Ủy viên Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khi tiến hành thành công các cuộc chiến tranh đánh đuổi quân xâm lược phong kiến Trung Hoa để giành độc lập dân tộc hay để thống nhất đất nước”.

Tôi nghĩ rằng, đầu óc của Cù Huy Hà Vũ quả thật thuộc loại bất bình thường. Tất cả những nhân vật lịch sử của Việt Nam ông Vũ nêu trên đều thuộc những thời đại Đảng Cộng sản chưa ra đời, vậy tất nhiên họ “không phải là Đảng Cộng sản”. Nhưng thử hỏi, không có Đảng Cộng sản Việt Nam thì chế độ nô lệ thực dân Pháp có cáo chung không?

Trong hơn 80 năm dưới sự đô hộ của Pháp, đã có biết bao cuộc nổi dậy của những người Việt Nam yêu nước chống Pháp, nhưng có ai thành công không? Từ phong trào Cần Vương, Hoàng Hoa Thám… cho đến Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học, những người yêu nước trên đã đạt được những kết quả gì trong công cuộc đánh đuổi thực dân Pháp? Lê Lợi, Nguyễn Huệ… đâu, sao không thấy, mà chỉ thấy có Hồ Chí Minh, theo gương các tiền nhân anh hùng của Việt Nam là thành công đánh đuổi được thực dân Pháp. Độc lập dân tộc và thống nhất đất nước vẫn cứ đến với người Việt Nam bằng cách nào, phải chờ bao nhiêu lâu nữa, hay nằm hút thuốc phiện, há miệng chờ sung, hay chờ cho một Lê Lợi, Nguyễn Huệ khác, không phải là Cộng sản xuất hiện? Đừng có quên là Pháp trở lại với mục đích tái lập nền đô hộ ở Việt Nam với 80% quân phí do Mỹ yểm trợ. Và cũng đừng quên là Mỹ đã đơn phương dựng lên một chế độ bù nhìn Công giáo Ngô Đình Diệm ở Việt Nam, không chịu thi hành điều khoản Tổng tuyển cử vào năm 1956 trong Hiệp định Geneva.
Cù Huy Hà Vũ tại phiên tòa xét xử sơ thẩm

Ông Cù Huy Hà Vũ có vẻ như không hiểu mấy về lịch sử cận đại Việt Nam. Ông không biết rằng, cuộc chiến thắng chống ngoại xâm của Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản đã gây nên tiếng vang trên thế giới như thế nào. Ông công nhận những cuộc chiến thắng quân Tàu ngoại xâm của Việt Nam trong những thời trước nhưng lại muốn phủ nhận công chiến thắng quân ngoại xâm Pháp rồi Mỹ của Đảng Cộng sản Việt Nam… Không thể dựa vào những chuyện của chính quyền ngày nay mà ông không đồng ý để phủ nhận những công trên của Đảng Cộng sản…

Ông Vũ còn nói: “Khi nói “giải phóng miền Nam” thì không thể không xác định giải phóng miền Nam khỏi ai, khỏi cái gì. Chắc chắn không phải “giải phóng miền Nam” khỏi sự chiếm đóng của Hoa Kỳ vì ngày 30-4-1975, quân đội Cộng sản nhận sự đầu hàng của Tổng thống Việt Nam Cộng hòa Dương Văn Minh, đó là chưa kể Hoa Kỳ đã rút hết quân khỏi miền Nam từ năm 1973 theo Hiệp định Paris”.

Nếu ông Cù Huy Hà Vũ không hiểu “giải phóng miền Nam” là giải phóng khỏi ai và giải phóng khỏi cái gì thì không nên đặt thành vấn đề xác định, vì ông còn thiếu một thắc mắc là “giải phóng miền Nam” để làm gì? Hoa Kỳ chưa bao giờ chiếm đóng miền Nam, chỉ dựng lên miền Nam rồi khi tình hình nguy ngập, đổ nửa triệu quân vào đánh giúp miền Nam để miền Nam khỏi rơi vào tay Cộng sản và khi thấy không thể thắng được và không còn muốn giúp nữa thì Hoa Kỳ tháo chạy (từ của Nguyễn Tiến Hưng) hay văn vẻ lịch sự hơn là “rút lui trong danh dự”. Thực tế là trong miền Nam còn có Mặt trận Dân tộc Giải phóng miền Nam và đa số người dân miền Nam ủng hộ mặt trận này, nếu không, chẳng bao giờ Cộng sản có thể thành công “giải phóng miền Nam” được.

Lẽ dĩ nhiên một số người ở miền Nam, vì hoàn cảnh đất nước nên dù muốn dù không cũng thuộc miền Nam, trong đó có tôi, chẳng muốn mình được giải phóng. Nhưng không muốn là một chuyện mà chuyện thống nhất quốc gia để hợp với lòng dân, ít ra là đa số người dân, lại là một chuyện khó tránh, vì người dân không muốn cảnh Trịnh – Nguyễn phân tranh trong lịch sử tái diễn. Hơn nữa, Cộng sản đã lãnh đạo người dân kháng chiến chống Pháp, tốn bao xương máu, đi đến chiến thắng Điện Biên Phủ, ký Hiệp định Geneva với hy vọng thống nhất đất nước qua giải pháp chính trị Tổng tuyển cử năm 1956, nhưng bị Mỹ dựng lên miền Nam, cường quyền thắng công lý, không thi hành điều khoản Tổng tuyển cử vào năm 1956 quy định trong Hiệp định Geneva.

Cộng sản có cách nào hơn để đi đến thống nhất đất nước, chẳng lẽ tốn bao xương máu để cho miền Nam trù phú ở trong tay một “chí sĩ” Công giáo nằm trong các tu viện Công giáo suốt trong thời gian toàn dân kháng chiến chống Pháp hay sao? “Giải phóng miền Nam” là câu tuyên truyền của Cộng sản để thực hiện thống nhất đất nước. Cho nên câu hỏi của ông Vũ chứng tỏ là ông không biết mấy về cuộc chiến ở Việt Nam. Tôi cũng là người đã tháo chạy trước ngày 30/4/1975 vài ngày, nhưng với lương tâm trí thức, chẳng thể nào phủ nhận diễn biến lịch sử nó là như vậy.

Vài lời kết luận

Tôi biết rằng, viết ra những ý kiến cá nhân ngược dòng dư luận hải ngoại thể nào cũng lại bị chụp vài cái mũ trên đầu. Nhưng chẳng sao, vì những kẻ buôn nón cối thường không đủ khả năng để thảo luận những vấn đề tôi viết trong bài. Nếu người nào đọc bài này mà cho rằng tôi bênh vực chính quyền Việt Nam hoặc lên án Cù Huy Hà Vũ thì người đó chưa bao giờ hoạt động trong lĩnh vực học thuật.

Tôi ở trong quân đội quốc gia cho nên năm 1954 đã di cư vào Nam. Tôi đã phục vụ trong quân lực của miền Nam tổng cộng là 8 năm rưỡi và đã phục vụ trong ngành Giáo dục Việt Nam cho đến ngày cuối. Tôi nghĩ mình ở đâu, làm đầy đủ bổn phận công dân ở đấy là đủ, không có gì phải hổ thẹn với lương tâm. Nhưng cuộc chiến Quốc – Cộng đã ngưng 36 năm trước đây rồi, cho nên trong đầu óc tôi không còn Quốc – Cộng mà chỉ còn người Việt Nam. Khi nghiên cứu về lịch sử thì chúng ta phải hiểu rõ là những sự thật lịch sử thì không có tính cách bè phái hay Quốc – Cộng. Và dù những sự thật đó có làm chúng ta đau lòng cách mấy chúng ta cũng phải chấp nhận. Đó là sự lương thiện trí thức của con người.

Viết bài này, tôi chẳng bênh vực chính quyền mà cũng chẳng lên án Cù Huy Hà Vũ mà tôi chỉ nghiên cứu sự việc qua những thông tin trên Internet, tổng hợp, phân tích và đưa ra những ý kiến dựa trên những thông tin và những sự kiện chứ không dựa trên cảm tính cá nhân. Nhưng tôi cần phải nói là tôi chống những sự can thiệp của bên ngoài, bất cứ từ đâu, vào nội bộ Việt Nam. Không phải chỉ vì tôi đã thấy rõ bản chất của chính sách đối ngoại của Mỹ, thực chất của những tổ chức như RFA, HRW, RFI… mà lý do chính là vì, như trên tôi đã nói, tôi là một công dân Mỹ gốc Việt Nam, mà đã là gốc Việt Nam thì tôi nghĩ, những vấn nạn của Việt Nam hãy để cho người Việt Nam tự giải quyết, không cần đến những sự can thiệp trịch thượng và đạo đức giả vào nội bộ Việt Nam của bất cứ ai hay thế lực nào khác.

Tôi chẳng có ác cảm gì với những cá nhân hay tổ chức chuyên can thiệp vào những chuyện nội bộ Việt Nam, vì đó là mục đích chính trị của họ. Tôi cũng chẳng có ác cảm gì với Cù Huy Hà Vũ và những người ở trong nước tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền, vì đó là quyền tự do của họ. Vấn đề là ở chỗ thẩm quyền của những tổ chức bên ngoài để can thiệp vào chuyện nội bộ Việt Nam và hình thức tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền của những người trong nước. Hung hăng chửi bậy trong Tòa như Nguyễn Văn Lý thì không phải là tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền. Thắp nến cầu nguyện với búa, kìm và xà beng ở Tòa Khâm Sứ thì không phải là hình thức tranh đấu hợp pháp. Tuyên ngôn Phục Linh không phải là quyền tự do ngôn luận. Những người tranh đấu cho dân chủ và nhân quyền ở trong nước mà dựa thế nước ngoài là tranh đấu một cách rất vụng về. Mục đích tranh đấu là đúng, nhưng không thể tự lực mà phải nhờ đến người ngoài là phương thức tranh đấu không có hiệu quả, vì chính quyền Việt Nam và đa số người dân Việt Nam, theo truyền thống lịch sử, rất nhạy cảm đối với sự can thiệp của nước ngoài.

Nhìn lại lịch sử, chúng ta có bao giờ nghĩ rằng các cường quốc Tây phương thực tâm vì nhân quyền mà ủng hộ sự tranh đấu cho nhân quyền của chúng ta hay không? Nói như vậy không có nghĩa là chúng ta thôi không tranh đấu cho nhân quyền nữa. Nhưng vấn đề là làm sao tạo được uy tín, được sự ủng hộ của người dân mà không có bóng dáng của bất cứ một cá nhân hay tổ chức nào ở ngoài, chỉ như vậy mới có thể đi đến thành công.

Dựa vào thế lực ngoại quốc để tranh đấu cho nhân quyền ở Việt Nam, hoặc liên hệ truyền thông với những tổ chức ở nước ngoài mà mọi người đều biết là không có thiện cảm với chính quyền Việt Nam, tôi cho là những hình thức tranh đấu không có mấy hiệu quả, hơn nữa có thể gây nên những phản tác dụng đối với chính quyền Việt Nam hiện thời, một chính quyền rất nhạy cảm trước mọi hành động có tính cách xen vào nội bộ Việt Nam. Kết quả những công cuộc vận động ngoại quốc để làm áp lực đối với chính quyền Việt Nam sẽ không mang lại kết quả khả quan nào, vì những người Việt yêu nước, bất kể là chính kiến khác nhau như thế nào, đều không thể ủng hộ đường lối nhờ sự can thiệp của người ngoại quốc vào những chuyện bất đồng ý kiến giữa người Việt với nhau.

Nhìn vào quá khứ, chúng ta thấy đã có biết bao nghị quyết nọ kia, kể cả nghị quyết của Liên hiệp Âu châu và cả danh sách CPC, dự luật về nhân quyền cho Việt Nam của Hạ viện Mỹ, nhưng kết quả là bao nhiêu, chính quyền Việt Nam lùi một bước tiến hai bước và cứ làm theo ý. Tại sao? Vì chính quyền Việt Nam thừa biết rằng, tất cả chỉ là những tài liệu chính trị chống Việt Nam và cũng thừa biết chiêu bài nhân quyền của các cường quốc Âu Mỹ là đạo đức giả, có tính cách lưỡng chuẩn (double standard), thường để che đậy những mưu đồ chính trị sau bức bình phong nhân quyền. Những cuộc vận động ngoại nhân để làm áp lực đối với chính quyền Việt Nam mà không nghĩ tới những hậu quả nghiêm trọng có thể xâm phạm đến trật tự, an ninh và chủ quyền quốc gia, là những bước đi chính trị vụng về, thiếu trí tuệ, không nghĩ đến truyền thống yêu nước của người Việt Nam.

Ông Hà Vũ tuyên bố: “Đa đảng là con đường duy nhất để thực hiện một nước Việt Nam thực sự dân chủ, toàn vẹn lãnh thổ, giàu mạnh, công bằng và văn minh”. Đây là một câu nói vu vơ, ai nói cũng được. Là một trí thức đã được đào tạo bài bản ở Tây, ông Vũ phải chỉ ra một con đường là Việt Nam sẽ đi đến đa đảng và dân chủ như thế nào, đa đảng là bao nhiêu đảng, điều kiện để lập đảng là như thế nào, thế nào mới có thể gọi là một đảng, cá nhân nào, tổ chức nào có quyền lập đảng và trong bao lâu hay ngay lập tức với những luận cứ chặt chẽ về tình trạng xã hội hiện nay, về hình thức dân chủ, về giới hạn của nhân quyền, về giới hạn của tự do ngôn luận, về tinh thần trách nhiệm của người dân trước luật pháp, về trình độ dân trí, có ngoại quốc nhúng tay vào không…

Ai cũng biết tự do ngôn luận, tự do tôn giáo, dân chủ là tốt nhưng vấn đề là tự do tới mức nào và hình thức dân chủ ra sao. Không thể đi tới dân chủ mà không có sửa soạn. Làm sao để người dân thấm nhuần được ý thức một nền dân chủ riêng cho Việt Nam, trách nhiệm người dân trong thể chế dân chủ, bổn phận người dân góp sức cho dân chủ… Tất cả đều phải đi qua một quá trình giáo dục cần thời gian và tất cả đều phải rõ ràng trong giai đoạn sửa soạn tiến tới dân chủ để tránh những hành động vô cương vô pháp gây hỗn loạn trong xã hội, cảnh lạm dụng tự do ngôn luận, lạm dụng quyền tự do tôn giáo, hoặc cảnh “lắm thầy thối ma”. Đa đảng và dân chủ nghe hay lắm! Nhưng không đơn giản như chỉ cần tuyên bố đa đảng là con đường duy nhất để thực hiện một nước Việt Nam thực sự dân chủ. Mặt khác, trên thế giới ngày nay tôi đố ông Vũ tìm đâu ra một quốc gia thực sự dân chủ.
Tôi rất đồng cảm với quan niệm của Lê Dọn Bàn trong bài “Dân chủ và Đạo Kitô ở Việt Nam”.

“Dân chủ là thành quả của những vận động lâu dài và phải có sự tham dự của toàn bộ dân chúng trong một quốc gia và từ cả hai bộ phận cầm quyền và không cầm quyền – dĩ nhiên là không thể nhập cảng, không đến từ bất cứ áp lực nào bên ngoài và nếu có gây dựng ở trong, càng không thể đến từ những niềm tin tôn giáo. Dân chủ là hoa nở từ trí tuệ – hay thu hẹp hơn – ý thức chính trị xã hội – của dân chúng được phát triển – khi dân chúng thực sự đạt đến một trình độ ý thức trưởng thành, tự mình thấm nhuần được những quan niệm xã hội và chính trị sáng suốt, thuận tình hợp lý với cộng đồng của mình. Thêm nữa, không phải chỉ vài dăm bông hoa, nhưng cả một mùa hoa và cũng phải hết sức chăm sóc để sẽ nở mãi, qua năm tháng. Trong tình trạng Việt Nam, dân chủ phải đi đôi với dân trí và có lẽ điều này làm chúng ta nhớ kinh nghiệm của Phan Chu Trinh, một người rất sáng suốt và có lý tưởng, cùng can đảm, đã đi trước thời đại của ông”. (http://sachhiem.net)

Cũng như quan niệm của Nguyễn Tâm Bảo trên “Đàn Chim Việt”: “Việc dân chủ hóa phải là việc của người dân trong nước, xuất phát từ nhu cầu của chính họ, do chính họ đảm nhận trọng trách, do chính họ tiến hành, chứ không cần bất cứ sự trợ lực nào từ bên ngoài”.

Ông Cù Huy Hà Vũ cũng có vài hành động tốt, thí dụ như kiện Ủy ban Nhân dân tỉnh Thừa Thiên – Huế về quyết định cấp phép đầu tư xây dựng Dự án Khách sạn Life Resort trên đồi Vọng Cảnh. Nhưng phần lớn là ông đi kiện lung tung mà không suy nghĩ và lang bang vào những chuyện không rõ ràng như đòi dân chủ, đa nguyên đa đảng mà không đưa ra một mô thức nào cho dân chủ, đa nguyên đa đảng thích hợp với hoàn cảnh chính trị Việt Nam ngày nay và mặt khác những chuyện làm lung tung của ông chứng tỏ trình độ hiểu biết của ông còn thiếu sót nhiều cho nên đã có phản tác dụng, làm loãng đi giá trị của những việc làm có ích của ông.
Read more...

Thứ Sáu, 3 tháng 2, 2012

Tiền vàng ngập đền Bà Chúa Kho

0 nhận xét
Sáng 3/2, mặc cho trời giá rét mưa phùn, hàng nghìn người cùng những mâm lễ tiền vàng ngồn ngộn chen chân đổ về đền Bà Chúa kho (Bắc Ninh) để xin lộc, cầu cho năm mới làm ăn phát đạt.


Con đường dẫn lên đền Bà Chúa kho chật cứng người cùng ngồn ngộn đồ lễ.
Khiến nhiều khu vực trong đền luôn không còn chỗ đứng
Dòng người len nhau vào làm lễ.
Ai cũng những mong xin được nhiều lộc nên cùng với đó mâm tiền, vàng trình lên bà cũng đầy ắp.
Dâng vàng mã để vay vàng thật.
Để sắm được mâm đồ lễ như thế này, du khách phải bỏ ra vài trăm cho tới cả triệu đồng.
Các lò đốt vàng hương phía sau đền luôn luôn rực lửa
Read more...

Bé gái sơ sinh nặng 6 kg

0 nhận xét
"Cô bé rồng khổng lồ" to bằng một trẻ 4 tháng tuổi đã chào đời tại Bệnh viện Từ Dũ ngày 2/2 bằng phương pháp sinh mổ. Mẹ bé sức khỏe hoàn toàn bình thường không mắc các bệnh lý có thể dẫn đến sinh con to.

Tiến sĩ Ngô Minh Xuân, Trưởng khoa Sơ sinh Bệnh viện Từ Dũ cho biết, đây là trường hợp trẻ sơ sinh nặng cân cực hiếm. "Đã 20 năm nay bệnh viện mới gặp ca đầu tiên", ông Xuân nói.

Cô bé sơ sinh bụ bẫm so với một bạn sinh cùng ngày

Theo bác sĩ Xuân, ông từng gặp một trường hợp trẻ nặng hơn 5 kg khi sinh, song thai phụ lại mắc bệnh lý tiểu đường - một trong những nguyên nhân khiến con to.

Trong trường hợp này, sản phụ Đỗ Thị Ân, sinh năm 1981, ngụ tại quận Tân Phú, TP HCM, dự sinh ngày 12/2 có dấu hiệu chuyển dạ và nhập viện ngày 2/2. Sau khi thăm khám, do yếu tố thai to và đã đủ tuổi thai, các bác sĩ đã chỉ định phẫu thuật bắt con.

"Biết con to nhưng không thể đoán chắc chắn bé nặng bao nhiêu. Thế nên phòng mổ đã nhộn nhịp hẳn lên khi trên bàn cân, cô bé bụ bẫm nặng đến 6 kg", một nữ hộ sinh kể.

Bác sĩ Trần Ngọc Hải, Trưởng phòng Kế hoạch tổng hợp Bệnh viện Từ Dũ cho biết, hồ sơ khám thai của thai phụ cho thấy, chị được theo dõi thai kỳ chặt chẽ và được dự sinh con to. Trước khi mang thai và cả trong thai kỳ, chị Ân không mắc bệnh lý đái tháo đường. Hiện sức khỏe của sản phụ hoàn toàn khỏe mạnh.

Về nguyên nhân khiến bé to hơn bình thường, bác sĩ Xuân cho rằng, đây có thể là trường hợp mẹ to sinh con to.

Tiến sĩ Ngô Minh Xuân đang theo dõi sức khỏe của bé.

"Trẻ quá nhẹ cân hoặc quá nặng cân đều phải theo dõi. Trường hợp này cũng vậy, cháu đang được chúng tôi tầm soát các chức năng tim mạch, tiêu hóa, hô hấp. Ngoài bú sữa, để đảm bảo đường huyết, bé còn được truyền thêm đạm", bác sĩ Xuân nói.

Trò chuyện với VnExpress.net, bố bé cho biết chính anh cũng không ngờ con gái mình lại "to con" đến thế. Theo anh này, trong thai kỳ, vợ anh không ăn nhiều hơn bình thường.

Bé là con thứ 2 trong gia đình. Anh của bé khi sinh nặng đến 4,7 kg, hiện đã được 5 tuổi và nặng hơn 32 kg.

Việc chăm sóc một trẻ sơ sinh nặng cân theo các bác sĩ cũng sẽ đặc biệt hơn bởi bé rất dễ bị đói nếu mẹ ít sữa hoặc không được cung cấp đủ dinh dưỡng.
Read more...

Thứ Năm, 2 tháng 2, 2012

Vụ tàu đâm ô tô: Thêm 1 người tử vong

0 nhận xét
Tin từ Bệnh viện Đa khoa Quảng Ngãi, mặc dù được các y bác sĩ tận tình cứu chữa, nhưng ông Nguyễn Đi người đang được điều trị tại Khoa hồi sức tích cực và chống độc đã tử vong tối ngày 1/2 tại bệnh viện.



Như tin đã đưa, vào lúc 12 giờ 30 ngày 1/2, tại km 938+500, thuộc thôn An Đại 3, xã Nghĩa Phương, huyện Tư Nghĩa (Quảng Ngãi) xảy ra vụ tai nạn giao thông nghiêm trọng giữa ôtô và tàu hoả TN3 chạy Bắc - Nam làm 3 người chết, 4 người bị thương.
Nạn nhân Nguyễn Đi (chủ xe) điều trị tại Khai hồi sức tích cực và chống độc đã tử vong tối 1/2.
Read more...

Chủ tịch nước đi cày tại lễ hội xuống đồng

0 nhận xét
Sáng 29/1 (mùng 7 Tết), sau khi làm lễ dâng hương, Chủ tịch nước Trương Tấn Sang xắn quần, đi chân đất cày ruộng trên cánh đồng Đọi Sơn (Hà Nam).
Lễ hội xuống đồng Đọi Sơn (trước là lễ Tịch điền) diễn ra 7h30 sáng 7 Tết tại cánh đồng Đọi Sơn, xã Đọi Tam, huyện Duy Tiên (Hà Nam).
Read more...

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2012

Ùn tắc giao thông trong ngày đầu đổi giờ

0 nhận xét
7h30 sáng 1/2, trong khi trước cổng nhiều trường THPT, ĐH khá thông thoáng thì nhiều tuyến phố ở thủ đô vẫn ùn tắc do phụ huynh đồng loạt đưa con đến trường rồi đi làm cho kịp giờ.

Từ sáng nay, Hà Nội điều chỉnh giờ học, giờ làm tại 10 quận và 2 huyện. Nhóm phải đẩy giờ lên sớm hơn là học sinh THPT, TCCN, CĐ và ĐH, học trước 7h, các bậc còn lại bắt đầu từ 8h.

Ngay từ 6h30, khi đường phố còn vắng vẻ thì nhiều cổng trường THPT, ĐH đã tấp nập học sinh, sinh viên. Trước cổng trường THPT Việt Đức, Nguyễn Trãi, Phan Đình Phùng, Học viện Báo chí, ĐH Công đoàn... không xảy ra ùn tắc. Nguyên nhân chủ yếu là thời điểm này ít người đi làm và một số ĐH, CĐ sinh viên chưa đi học trở lại.


7h30, phố Thợ Nhuộm ùn ứ nhẹ bởi nhiều phụ huynh đỗ ôtô hai bên đường để đưa con vào trường mầm non 20/1. Ảnh: Tiến Dũng.


Dù 8h mới bắt đầu giờ học sáng nhưng trước đó một tiếng đã có rất nhiều phụ huynh đưa con đến trường mầm non, tiểu học, THCS theo như lịch cũ. Để con xuống sân Tiểu học Hoàng Diệu (Ba Đình), chị Minh (phố Đội Cấn) cho hay, cơ quan chị ở xa mà 8h đã bắt đầu giờ làm nên phải đi từ sớm. "Muốn con ở nhà thêm chút nữa, nhưng không ai đưa đi, tôi đành đưa cháu đến trường trước giờ vào lớp một tiếng", chị Minh chia sẻ.
Từ ngày 1/2, các trường ĐH, CĐ, THCC, dạy nghề, THPT bắt đầu học từ trước 7h, kết thúc sau 19h. Các trường mầm non, tiểu học, THCS học từ 8h và kết thúc vào 17h (phải bố trí người tiếp nhận học sinh từ 7h30 và quản lý học sinh đến 17h30).


Các cơ quan, tổ chức của trung ương, thành phố, quận huyện, xã phường, thị trấn bắt đầu làm việc vào 8h và kết thúc vào 17h. Các trung tâm thương mại dịch vụ (trừ ngân hàng, tài chính) bắt đầu làm từ 9h và kết thúc sau 19h. Nhà máy, xí nghiệp làm theo ca, lực lượng vũ trang nhân dân... giữ nguyên thời gian làm việc như hiện tại.



Sau một tiếng đầu buổi sáng đường thông thoáng, đến 7h30 nhiều tuyến phố bắt đầu tắc nghẽn. Phố Thái Thịnh, nơi có trường Tiểu học và THCS Thái Thịnh, dòng người ken đặc. Con đường cạnh đó đang làm dở cũng bị ùn ứ vì ai cũng cố len vào để mong thoát khỏi cảnh ùn tắc.

5 cán bộ tự quản phường Thịnh Quang đứng ra dẹp đường, nhưng không làm giao thông khá hơn. Anh Tuấn (phố Vĩnh Hồ) cho hay: "Thường ngày tôi vẫn đi làm lúc 7h45 đường đã thoáng rồi, nhưng hôm nay tắc dài quá, mất 10 phút mới nhích được khoảng 200 mét".

Tương tự 7h30, tuyến phố nhỏ hẹp Hồ Đắc Di, nơi có Tiểu học Bế Văn Đàn, ùn tắc kéo dài. Người và xe bị kẹt cứng, không thể nhúc nhích nên dù trường học nằm ngay cạnh đó nhưng nhiều học sinh và phụ huynh đành chấp nhận đến muộn vì không thể di chuyển được.

Chị Minh (phố Nam Đồng) cho biết, lên ôtô từ 7h30 nhưng tới hơn 8h vẫn chưa thể qua được con phố này. "Tôi bị chôn chân tại chỗ mất 40 phút, không thể tiến cũng chẳng thể lùi để đi đường khác", nhân viên văn phòng này chia sẻ.

Theo chị Minh, nguyên nhân gây ùn tắc một phần là phố Nguyễn Lương Bằng cấm taxi vào giờ cao điểm nên nhiều xe đã len lỏi vào các con phố gần đó đưa đón khách để tránh bị phạt.

Gần 8h sáng, tại cổng một số trường tiểu học, THCS lại xảy ra tình trạng tắc nghẽn cục bộ. Ảnh: Hoàng Thùy.


Gần 8h, tình trạng tắc nghẽn cũng xuất hiện trên phố Nguyễn Văn Huyên (đoạn qua THCS Lê Quý Đôn và Dịch Vọng). Do 8h các em bắt đầu học nên ôtô, xe máy của phụ huynh tập trung khá đông trước cổng trường. Đưa con đi học rồi lại đi làm, anh Thái (đường Cầu Giấy) lo lắng: "Tắc đường thế này thì tôi đến cơ quan muộn mất. Giờ con học và giờ mình làm sát nhau quá".

Trao đổi với VnExpress.net, trung tá Nguyễn Văn Tài, Đội trưởng Đội CSGT số 3 cho biết, từ 6h sáng, Đội đã triển khai lực lượng ra các chốt để hướng dẫn giao thông nên buổi sáng khu vực Láng, Láng Hạ... không xảy ra ùn tắc.

"Do sinh viên chưa lên học, người lao động ngoại tỉnh chưa lên làm hết, nhiều cơ quan, cửa hàng chưa hoạt động trở lại nên chưa thể đánh giá được tình hình", ông Tài nói.

Phó giám đốc Sở Giao thông Vận tải Nguyễn Xuân Tân cho biết, từ sáng sớm lãnh đạo Sở đã chia nhau đi thị sát các tuyến đường lớn tại thành phố. Tại tuyến Xuân Thủy - Cầu Giấy, Nguyễn Trãi, Thụy Khuê, nơi ông khảo sát, phương tiện lưu thông bình thường, công chức đi làm không bị kẹt xe. Các tuyến xe buýt của Hà Nội đã được tăng cường, tạo điều kiện cho học sinh, sinh viên đến trường nhanh chóng.

Phó giám đốc Sở cho hay việc điều chỉnh giờ không gây xáo trộn trong gia đình ông. Cậu con trai học lớp 9 đã tự đặt chuông đồng hồ để dậy sớm hơn, vệ sinh cá nhân nhanh chóng và tự đi xe buýt đến trường học như mọi ngày.
Bộ trưởng Đinh La Thăng: "Tôi không bao giờ thấy tắc đường"

Trao đổi với báo chí ngày 31/1, Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đinh La Thăng nói: "Tôi đi làm lúc 6h30, hơn 19h tôi mới về nên không bao giờ thấy tắc đường. Mọi người cũng thế thôi. Ngày Tết vắng, đường Hà Nội đi thoải mái".

Cũng theo ông Thăng, điều chỉnh giờ làm việc đã được thế giới làm từ lâu, giờ Việt Nam mới áp dụng. Nói chung, mọi người dân nếu có ý thức tự điều chỉnh cho phù hợp thì sẽ không bị tắc đường.

Thừa nhận trách nhiệm của nhà nước trong việc đầu tư hạ tầng giao thông, nhưng Bộ trưởng Thăng cho hay, quan trọng là không có tiền. "Ai chả muốn làm tàu điện ngầm, ai chả muốn làm đường sắt trên cao ngay, nhưng nguồn lực của mình có hạn thì phải dần dần, không thể làm ngay".
Read more...